Em có ổn không?

Em cần anh đến bên em không? Khi em ở bên người mà em luôn khát khao….
advanced divider

Hôm nay trời mưa tầm tã, tôi không đi làm nhưng đi học nghiệp vụ qua cầu truyền hình. Cũng chính vì thế tôi có thời gian  ngồi chat với 1 người suốt 4 tiếng buổi chiều, đó là một câu chuyện tình đầy Drama và Plot twist mà tôi là một nhân vật góp mặt. Sau đây sẽ kể với anh em về câu chuyện thật của tôi, ko dám chắc sẽ hay hơn truyện “cơn mưa ngang qua” của Cusiu nhưng chắc dựng thành phim thì cũng đạt oscar (khá là sure).

BỐI CẢNH

Truyện diễn ra khoảng vào năm 2014-2015

NHÂN VẬT

  1. Tôi : vào thời điểm xảy ra câu chuyện mới ra trường đi làm năm đầu tiên
  2. Em: Sinh viên năm 2
  3. Nó: Học cùng trường, hơn em 1 tuổi

Và các nhân vật khác sẽ xuất hiện trong khi kể

Cùng bắt đầu!

TÔI VÀ EM

Tôi và em quen nhau vì cùng chung sở thích, mà lại là nó “giới thiệu”. Em là 1 cô bé rất bình thường nhưng xinh xắn, ngoan hiền nên tôi cũng có cảm tình. Hôm đó trời khá lạnh, về chiều muộn càng lạnh thêm, sẵn tính galang nên tôi cũng cởi áo đắp cho em, em cũng dựa vào tôi. Từ sau hôm đó, chả hiểu như nào tôi muốn gặp lại em, không thể nói là nhớ được nhưng chỉ là muốn gặp lại. Và rồi hẹn gặp nhau, đi chơi, đi xem phim, chắc tôi đã yêu em từ lúc nào không hay.

Lý do tôi yêu em ư? nếu ty mà có lý do thì lại không còn là ty nữa, đôi khi nó chỉ đơn giản là cảm giác: Muốn gần nhau, muốn trò truyện, không gặp lại nhớ. Tôi nhớ nhất là lần đi xem phim, tôi bảo e đứng chờ để mua vé. Lúc tôi đi ra thì thấy em đứng với bà nào, mặt tỏ vẻ sợ hãi. Tôi gằn giọng:

– Ai đấy?

Em không nói gì mà trên tay đang thấy cầm 1 đống tiền, vội vàng đưa cho bà kia rồi chạy lại chỗ tôi. Về sau mới biết là hội phe vé, mỗi người chỉ được mua 1 số lượng vé nhất định nên bà đó nhờ e mua. Có lẽ trong đời em chưa bao giờ rơi vào hoàn cảnh này nên không biết xử ý sao, vừa thương tôi vừa trách:

-Sao lúc đó em không chạy ra chỗ a luôn?

-Tại a bảo e chờ a ở đây nên e ko đi đâu cả

Khoảnh khắc ấy, tôi đã biết chắc chắn được tình cảm của mình. Tôi ôm em và thầm nghĩ “MÌNH SẼ BẢO VỆ VÀ CHE CHỜ CHO CÔ GÁI NÀY”

Tôi luôn cố gắng sắp xếp thời gian và cân bằng cuộc sống để gặp em nhiều hơn. Sáng chiều đi làm, buổi tối thì sang ông ngoại ngủ để “trông ông” vì bà ngoại mất.Giữa 2 khoảng đó tôi sắp xếp để qua và mua trà sữa cho em, nhà tôi, quán trà sữa, nhà e, nhà ông ngoại là các khoảng trời khác nhau nhưng tôi thấy nó thật gần vì sắp được gặp em :d

…..

Thời gian sau đó tôi đã làm một chuyện mà sau này rất hối hận. Thái độ em thay đổi, không còn hào hứng khi gặp tôi nữa, tôi cảm giác mình sắp mất em. Một thời gian nữa thì em block tôi, tôi không bất ngờ vì ngày này kiểu gì cũng đến, tội lỗi của tôi là không thể tha thứ, nhưng mà tôi vẫn còn thương em quá. Tôi không nhớ chính xác, nhưng hình như t có Pm nó và nói chuyện về em. Thật ra tôi biết nó thích em từ lâu rồi, học cùng, luôn kè kè bên cạnh và chăm sóc em. Tôi đã đi làm, tôi có cuộc sống và gia đình riêng, ty của tôi là ty “người lớn”, tôi không thể lúc nào cũng ở bên, không thể xuất hiện mọi lúc em cần, nhưng tình cảm của tôi là chân thật. Nó cũng rất tốt, cũng hiền lành và có vẻ tin tưởng được, là hình mẫu “Goodboy”, còn tôi lúc này không khác gì “Badboy”, tôi nghĩ rằng nó sẽ thật phù hợp với em hơn là tôi.

EM VÀ NÓ

Và rồi em cũng đến bên nó, thuận theo lẽ tự nhiên, chắc tôi đã mất em mãi mãi, nhưng…câu chuyện bây giờ mới thực sự bắt đầu!

Do khác biệt văn hóa vùng miền nên em cũng không hòa đồng được với các bạn cùng lớp. Lúc 2 người đến với nhau, nó bảo mới chia tay ny dù chưa dứt hẳn, mà cô này lại “nổi tiếng” trong trường nên em càng bị ghét hơn, việc đi học không khác gì là tra tấn. Em thậm chí còn bỏ học và cố gắng đi làm kiếm tiền để thuê trọ riêng vì đang ở nhờ nhà bác, mà bác thì khó tính sao chấp nhận được việc em trốn học. Nhờ sự giúp đỡ của nó nên e tìm được phòng trọ ở với người khác nhưng lại một lần nữa không lâu bền do khác biệt trong cách sống. Cuối cùng cũng tìm được nơi ưng ý không bị ghét, nó chăm lo em hết mực, nấu cơm cho em ăn. Nó thậm chí còn về quê em, sự ân cần “hoàn hảo” của nó làm tất cả mọi người đều quý mến.

2 năm sau, em năm cuối còn nó đã ra trường. Nó làm tại một ngân hàng, là 1 nhân viên gương mẫu mọi người đều quý mến.. Nó thường xuyên về gặp em sau giờ làm, đi ăn, trò chuyện về công việc. Ở công ty có bà sếp đã ly hôn chồng, có 1 đứa con và giúp đỡ nó nhiều trong công việc, và nó dần dần….về muộn hơn. Bình thường 5h30 chiều tan nó đã về gặp em, nhiều hôm 7h30 mà chưa thấy về. Em nghĩ công việc Bank bận rộn nên hiểu và thông cảm cho nó.

Rồi 1 ngày đẹp trời nó nhắn….chia tay em! . Nó nói do bm phát hiện mối quan hệ của em và nó, nó nhà gia giáo , mới đi làm chưa chín chắn ổn định công việc mà đã yêu đương sợ ảnh hưởng. Bố mẹ nó thật sự khó tính nên em thấy cũng hợp lý nhưng đương nhiên em đâu dễ chấp nhận., em muốn cùng nó vượt qua định kiến gia đình. Tầm 1 tuần sau thì nó nói đã quá mệt mỏi không thể sống thế này nữa nhưng nó sẽ vẫn giúp đỡ cho đến khi em ra trường. Nó và em gặp nhau ít đi, nó tranh thủ buổi trưa còn đến nấu cơm cho em ăn, em chờ cả ngày chỉ để đến khoảnh khắc “buổi trưa” đó. Rồi những lúc em gặp mưa ngoài đường, nó sẵn sàng đến đón em, nó vẫn còn tình cảm với em vậy càng khiến em thương nó hơn, càng cố trân trọng mối quan hệ này. Nhưng việc nghĩ đến 2 đứa hiện đang “chia tay” làm em như người mất hồn, em buồn đến nỗi mỗi buổi đêm trời  lạnh xuống gần âm độ,  vẫn 1 mình đi ngoài đường. Đi bộ dài suốt 2 tiếng đồng hồ, để bản thân thật sự mệt mỏi hẳn mới có thể về nhà ngủ được, chứ ko thôi nằm khóc suốt, em vãn hi vọng….

Sau ngày dài làm ở ngân hàng thì buổi tối nó còn làm thêm ở 1 quán Bar. Em biết cũng đến với nó, làm đến 1-2 giờ sáng rồi hai đứa đi dạo, có ai đang chia tay mà lại thế không? Em và nó cứ thế đến ngày em ra trường, vẫn là nó đến chụp ảnh cho em, tay trong tay như chưa hề có cuộc chia ly. Nỗ lực của cả 2 thật đáng khâm phục, câu chuyện tình đến đây là…à từ từ

 

 

PLOT TWIST

Đạo diễn thấy kết thế thì nhạt quá nên cử một diễn biên đến bên em và nói….sự thật:

Nó và cái bà Sếp bên trên, ngủ với nhau, và bà kia đang có bầu 😮 . Bm nó biết việc đó nên ngăn cấm chứ không phải là ngăn cấm em và nó. Bm nó bắt phá thai nhưng nó cầu xin giữ lại con và sẽ chăm chỉ làm việc để lo cho con (tốt vl). Và thời gian 2 người ở với nhau, nấu ăn với nhau, cơm thừa thì nó….mang cho em =))  (thanh niên chu đáo vl). Nó nói rằng là do bà kia dụ dỗ, nó không có tình cảm, nó sống với bà ý như địa ngục (thanh niên nhanh trí vl). Nghe tin, trái tim em như tan vỡ nhưng vì quá yêu nó nên em vẫn tin là nó bị lừa, và cố gắng để chính nó nói ra điều đó, em và nó vẫn nhắn tin qua lại.

Cuối cùng bà kia cũng sinh. Trong một lần tình cờ xem điện thoại của nó thì bà này thấy tin nhắn và nghĩ em đang phá hoại hạnh phúc, em từ chính thất trở thành tiểu tam (à đang diễn viên nữ chính thành nữ phụ). Em nói muốn gặp bà đó để nói rõ mọi chuyện. Bà này kể nó bảo trước có ny (là e) nhưng ko đến được với nhau nên chia tay, chứ ai ngờ em đang đứng trước mặt bà ý :)). Và em lại trở về nữ chính khi bà này xin lỗi vì là người phá hoại hạnh phúc của em. Bà này kể nó chăm sóc bà ý ở viện, rồi đứa con riêng, mẹ bà ý, mọi thứ đều hoàn hảo, ai cũng quý mến (thanh niên có vỏ bọc hoàn hảo vl). Cuộc tình dù đúng dù sai nhưng hiện tại bà ý đã là vợ nó, còn có con, đúng lúc này thì mẹ bà kia về nên câu chuyện dang dở.

Em hẹn nó 1 lần nữa để nói rõ ràng, nó nói đã phản bội em rồi nên không thể quay lại nữa (thanh niên lần này nói thật vl). Quá đau lòng nên e rời khỏi mảnh đất này, mảnh đất mà tôi và em cũng từng có rất nhiều kỉ niệm đẹp. Em ra đi mà vẫn còn những trăn trở: Liệu nó thực sự bị dụ? bé kia có thật là con nó?… (vậy là em vẫn còn yêu nó 🙂 )

Vây mới nói, khi ta yêu một thành phố nào đó, không phải vì nó có gì, mà vì nó có ai.

1596646572104.png

.

.

Ngồi ngay ngắn xem PLOT TWIST 2

Sau khi e về cố hương thì có nhắn tin với bà sếp trên, và biết được rằng nó….phũ cmn bà ý luôn =)) (thanh niên sống lỗi vl). Tức là sau đó nó cũng bỏ đi thậm chí còn không làm giấy khai sinh cho con (thanh niên chắc nghi ngờ mình là chúa tể những chiếc sừng). Em hít Drama quá mệt nên quyết định chặn hết mọi thứ, thay đổi số điện thoại để không còn dính líu bất kì gì về mảnh đất thị phi này nữa.

Một cô bé hiền lành như em mà không ngờ lại phải chịu nỗi đau lớn đến vậy, câu chuyện tình buồn tôi kể đến đây là….à từ từ

 

 

PLOT TWIST 3

3 năm trôi qua cho đến hiện tại, em thấy hắn…add zalo e 😮 (dù e đã đổi số). Em vẫn add lại và hỏi nhưng nó lại…xóa bạn luôn. Em có kể chuyện này cho 1 người bạn chung và người đó viết tiếp Drama tình cảm này:

Sau khi e về quê, gia đình 2 bên của nó và bà sếp ngồi lại với nhau và quyết định không cưới xin gì nó sẽ chỉ chu cấp cho con. Nó chu cấp được một thời gian thì dừng và….cưới 1 đứa khác =)) (ảo vl luôn =)) ). Bạn bè chung có khuyên và nói nó nên đi xét nghiệm ADN, nếu đứa bé là con hắn thì nên có trách nhiệm nhưng nó kệ luôn (thanh niên thất đức vl). Gia đình mới của nó biết chuyện cũ nhưng vẫn chấp nhận coi đó là sai lầm tuổi trẻ, và cũng vẫn cứ là bị sự chu đáo hoàn hảo của nó che mắt (thanh niên đoạt oscar nam diễn viên chính xuất sắc nhất).

 

Câu chuyện đến đây….vẫn chưa End =)). Tôi đóng vai trò gì ở đây nữa vậy? mời ae đọc tiếp

CHUỖI CÁC SỰ KIẾN DO ĐỊNH MỆNH SẮP XẾP

1-2 năm sau khi mà tôi đánh mất em, tôi không thể vượt qua được nỗi nhớ em, tôi vẫn giữ những hình ảnh cũ chụp chung, vẫn giữ món đồ mà e tặng tôi. Tôi còn nhờ bạn gửi thư nặc danh + bắt đứa bạn cùng quê đi mua trà sữa vị e thích và ship đến em. Thậm chí tôi đã từ chối 2 người chỉ vì lúc đó vẫn còn nhớ em. Rồi thời gian cũng hàn gắn mọi vết thương cho đến….hôm qua, tôi nhận được thông báo trên instagram e cmt ảnh t 😮 . Thì ra là như này: chả biết từ bao giờ t lại like 1 cái page bán hàng onl do em lập, xong t like dạo thì e thấy tên quen quen lại vào insta của t, và thế là…gặp lại nhau.

Sự kiện t đi học nghiệp vụ và có thời gian rảnh, sự kiện t vs e gặp lại trên insta, sự kiện nó add zalo e cách đây vài ngày…một chuỗi sự kiện đưa 3 người sau 5 năm trở về hiện tại và “gặp lại nhau” để dẫn đến điều gì?

1.Nguyên nhân em xa lánh tôi

Ngoài lỗi lầm tôi gây ra thì giờ tôi mới biết nguyên nhân là do tôi….đối xử tốt với nhiều người, em không cảm thấy mình khác biệt. Tôi là người hào sảng nên nhiệt tình với nhiều người, điều đó đôi khi đúng là có gây hiểu lầm với các cô gái. Nhưng thật đáng tiếc em lại không nhận ra tc của tôi dành cho e khác biệt, e nghĩ tôi là “Fuckboy” “là Ladykiller”, em nghĩ tôi cưa cẩm mọi cô gái tôi gặp và em cũng chỉ là 1 trong số đấy

2.Kết thúc của các nhân vật

  • Em: là người đau khổ nhất, bị cú sốc tâm lý nặng. Sau việc đó em sống khép mình, ngại giao tiếp với mọi người, em thậm chí còn không đi làm công ty vì sợ lại bị ghét, em mở Shop bán online và hài lòng với thế giới riêng của mình
  • Tôi: Ngạn Loser thứ 2 trong chuyện tc, tôi trách bản thân, tôi không thể Che chở và Bảo vệ em như từng nghĩ. Tôi băn khoăn liệu nếu lúc đó tôi thể hiện tình cảm rõ hơn, nếu em không hiểu lầm thì em đã không phải rơi vào cạm bẫy ty mà nó đã giăng?. Tôi từ “badboy” chuyển mình thành “goodboy” nhưng sau tất cả thì người em yêu sâu nặng nhất là nó chứ không phải tôi, dù mọi chuyện đã sáng tỏ, mọi hiểu lầm đã tháo gỡ nhưng tôi vẫn thất bại, em càng hận nó tức là em càng yêu nó, và tôi thì vẫn mãi chỉ loanh quanh với những hồi ức.
  • Nó: Có được tình cảm của 2 người con gái, sống hạnh phúc với người con gái thứ 3. Vai phản diện hết cuối cùng sau khi các nhân vật chính chết hết

ENDING

Đến bây giờ tôi mới viết từ “kết thúc” vì tôi muốn đây là 1 happy ending.

Sau tất cả, em đã biết ai là người yêu em thật lòng.

Dù bây giờ đang cách xa nhưng tôi hi vọng sẽ là người lắng nghe tâm sự của e, muốn e biết rằng em vẫn còn có tôi, em không cô đơn.

Nếu em đọc được bài viết này, anh hi vọng e sẽ mở lòng với thế giới, hòa nhập lại vì tương lai còn rất dài ở phía trước.

Hà Nội mưa, ngày 05/08/2020

EM CÒN NHỚ HAY EM ĐÃ QUÊN?

“Em không nhớ” . Trong cùng một ngày mà cảm xúc của tôi đảo lộn, chưa kịp vui mừng vì gặp lại em thì lại vô cùng hụt hẫng khi em nói em không nhớ những kỉ niệm của cả hai. Em nói rằng cú sốc tâm lý làm em quên đi rất nhiều điều về mảnh đất này, nhưng những kỉ niệm vui buồn cùng nó thì em nhớ như in, còn những khoảnh khắc bên tôi thì em quên như một lẽ thường tình.

Nhớ hôm đi chơi cùng nhau, em nắm “hờ” tay tôi, tôi thắc mắc thì e nói “tay anh mềm nên e muốn được vuốt ve chút”. Nhớ hôm đèo em về, trước khi tạm biệt em vòi vĩnh “không hôn em à”, vậy là chúng ta hôn nhau dưới trời mưa bụi, những cảm xúc tôi không bao giờ quên. Tất cả những điều đó là giả ư em? Hay là do tôi ảo tưởng?.Giờ em nói em đã quên, tôi trở thành người thừa trong chuyện tình của 2 người, bài viết này nếu bỏ đi phần đầu cũng chả ảnh hưởng gì đến cốt truyện, nhỉ? Đến cuối cùng, có lẽ tôi mới là kẻ đáng thương nhất trong 3 người. Em đã có một cuộc tình dám yêu dám hận, em thương nó hơn tôi, còn tôi vẫn mãi loanh quanh với những kỉ niệm.

Ở cuối truyện Mắt Biếc, nhà văn Nguyễn Nhật Ánh nói rằng ngạn thật ra không yêu Trà Long, cũng chả yêu Hà Lan. Người Ngạn yêu là Hà Lan khi còn ở làng Đo Đo, còn Hà Lan kể từ lúc lên thành phố đã là người khác rồi. Chắc tôi cũng vậy, suốt 2 năm kể từ khi chia xa, tôi luôn nhớ em, nhưng người tôi nhớ là em của ngày trước, em của những ngày ngây thơ theo bước chân tôi. Em bây giờ, tưởng gần mà xa, không còn là cô gái năm nào, em đã thay đổi, em không giữ lại những ký ức đẹp về tôi. Người ta nói có hai điều nhất định không được bỏ lỡ trong cuộc đời: Một là chuyến xe cuối cùng về nhà, hai là người yêu ta thật lòng. Em đã về được nhà để “trốn chạy” những năm tháng lầm lỡ, nhưng ngày hôm nay em đã bỏ lỡ tôi…

Tôi và em rồi sẽ gặp được người gắn bó bên cạnh suốt đời nhưng em vẫn mãi sẽ đau đáu về những câu hỏi còn bỏ ngỏ. Còn tôi, nhìn lại những ngày tháng tưởng rằng tươi đẹp mà giờ sao hụt hẫng, trống vắng. Đến cuối cùng, thứ giết chết ta chính là kỉ niệm!

” Em của ngày trước là em tuyệt vời nhất, nhưng tôi của bây giờ mới là tôi tuyệt vời nhất. Giữa hai con người tuyệt vời đó của chúng ta cách nhau một tuổi trẻ, dù chạy thế nào cũng không thể thắng được thanh xuân! “

Cảm ơn em vì tất cả

(160)

BLOG POST

Cảm ơn đã đọc hết bài viết nha
Đức Mu Blog | Đức Mu